Văn mẫu lớp 5

Viết về thầy cô giáo mà em yêu quý

Viết về thầy cô giáo mà em yêu quý – Cảm nhận về thầy cô

Cứ mỗi lần tháng 11 ùa về, đến cái ngày mà mỗi năm mới có một lần để nhắc học trò nhớ về thầy cô của mình, nhắc đến Ngày Nhà giáo Việt Nam thì mọi kí ức về khoảng thời gian đẹp đẽ dưới mái trường Trần Cao Vân lại ùa về. Nơi mà ta luôn có bạn bè và thầy cô bên cạnh sẻ chia những buồn vui cùng ta.

Thầy cô, chỉ với 2 tiếng thôi mà sao chúng em cảm thấy cao quý và thiêng liêng đến vậy. Có lẽ rằng, tình yêu nghề, yêu trẻ thơ đã ngắm sâu vào trong mỗi con người. Để đến khi trở thành thầy giáo, cô giáo, sự nhiệt huyết, tận tình trong mỗi con người lại dâng trào lên. Thầy cô chính là những ngọn đèn dẫn đường chỉ lối cho chúng em trên con đường đời của riêng mình, thắp lên trong trái tim chúng em những niềm tin, hi vọng và một ngày mai tươi sáng hơn. Thầy cô mang bao tri thức, tình thương đến cho mỗi chúng em. Chúng em biết rằng, thầy cô muốn làm được những điều này thì phải thức khuya, miệt mài bên những trang giáo án. Thầy cô không những cho chúng em tri thức từng ngày, mà còn là người dạy cho chúng em biết về đạo lí làm người. Đó cũng là những bài học đầu tiên mà chúng em được học từ thầy cô. Thầy cô là những người dạy cho chúng em biết học, biết viết và biết làm những việc nên làm, nói những gì nên nói. Thầy cô như là người  ba, người mẹ thứ hai của chúng em. Tình yêu thương của thầy cô dành cho chúng em tuy không được nhiều như bố mẹ nhưng tình yêu thương đó cũng không thể nào đong đếm được. Thầy cô luôn an ủi, động viên mỗi khi chúng em thất bại, vấp ngã và là người thắp lửa cho chúng em để đi đến thành công.

Chúng em đã được học rất nhiều điều bổ ích từ thầy cô. Những điều đó là một hành trang giúp chúng em trở thành người có ích cho xã hội. Thầy cô kính mến! Ngày 20-11 đang gần đến. Chúng em không biết làm gì để báo đáp được công ơn của thầy cô. Chúng em gửi đến thầy cô lời tri ân từ sâu trong mỗi trái tim của chúng em. Dù trên con đường của chúng em có phong ba, bão táp thì chúng em vẫn luôn có niềm tin và hi vong một ngày tươi sáng, vì chúng em biết rằng thầy cô vẫn luôn mỉm cười và dõi theo chúng em từng ngày trên con đường sự nghiệp.

Phan Nguyễn Bảo Ngọc

Viết về thầy cô giáo mà em yêu quý – Yêu cô!

Từ khi mở mắt chào đón cuộc đời, tôi đã cảm nhận được tình cảm thiêng liêng vô giá của cha mẹ . Và lúc đó tôi cứ ngỡ chỉ có ba mẹ là cho tôi tình cảm nhiều nhất .

Thời gian cứ trôi lặng lẽ đã và từ khi tôi được cắp sách đến trường thì tôi nhận được tình cảm của thầy cô dành cho tôi. Đối với tôi, cô như một người mẹ hiền dìu dắt tôi trên con đường học vấn. Ngày đầu tiên được đi học tôi cảm nhận như mình lớn hơn. Tôi đã dành tình cảm cho cô nhiều nhất. Được ở bên cô tôi mới cảm nhận được hết những điều ở cô. Cô có những nét thực đáng yêu. Bởi vì vậy mà học sinh chúng tôi dành tình cảm cho cô nhiều nhất. Đôi mắt cô trìu mến nhìn chúng tôi với nụ cười xinh. Cô có một làn da trắng mịn nên trông cô xinh lắm. Nghe cô giảng bài thật là thích thú! Sự hấp dẫn của bài không chỉ là do bài hay mà còn do giọng nói truyền cảm của cô. Mỗi khi đến lớp trong trong trang phục áo dài trắng trinh nguyên , cô như là biểu tượng cho vẻ đẹp thanh khiết cao quý của tâm hồn người thiếu nữ đất Việt . Tôi yêu cô nhiều lắm! Tôi luôn cố gắng để làm cô vui lòng. Đối với tôi cô như là người lái đò cần mẫn, âm thầm  ở bến thời gian đưa từng thế hệ học sinh đến bến bờ trí thức vô tận. Và với tôi niềm hạnh phúc lớn nhất của con người là được cắp sách đến trường , được trải qua một thời gian bên thầy cô, được thầy cô che chở và dạy bảo, được cảm nhận những điều kỳ diệu mà thầy cô mang lại. Tôi sẽ luôn trân trọng cái tình cảm đáng quý đó và không để sự thất vọng hiện lên khuôn mặt cô. Cô luôn dành tình cảm tình cảm yêu thương ngọt ngào cho tôi. Cô là người  thầm lặng đưa chúng tôi đến những đỉnh cao của kiến thức, cho chúng tôi một tương lai tươi đẹp. Nhớ những ngày nào, khi tôi mới bước vào lớp, cô đã nói rằng : “ Các em hãy tự tin, mạnh dạn lên nhé! “.

Xem thêm:  Bài 4 - Sự phát triển của từ vựng

Tôi yêu cô nhiều lắm. Tôi không bao giờ tôi có thể quên công ơn sâu nặng và tình cảm bao la của cô.                                              

Nguyễn Ngọc Kim Ngân

Viết về thầy cô giáo mà em yêu quý – Tình cô sưởi ấm tâm hồn tôi

Đông đang về, trời trở rét ,nhưng con tim tôi vẫn cảm thấy ấm áp vì tôi biết tình thầy cô có thể sưởi ấm tim tôi. Đôi mắt tôi chợt thoáng nhuốm màu buồn, một mảng màu nhẹ thôi mà không hiểu sao khóe mắt cứ rưng rưng …Tôi lắng mình xuống, dường như tôi nghe văng vẳng ở đâu đây hình ảnh cô giáo, người luôn quan tâm, giúp đỡ, lo lắng và chăm sóc tôi.

Cô là một người tôi rất tôn trọng. Có đôi khi cô giận dữ, hay la mắng chúng tôi, nhưng cô vẫn là người rất quan trọng đối với tôi. Cô đã dành cả một năm học dài để dạy cho chúng tôi những điều hay lẽ phải, đã trao vô vàn kiến thức bổ ích cho chúng tôi. Không có thứ gì có thể đánh đổi sự miệt mài của cô. Chúng tôi đã rất vui mừng khi trở thành những học trò bé bỏng của cô. Người cô chủ nhiệm mà tôi đang nói đến là cô Tuyền – lớp 5/9 của chúng tôi. Cô dìu dắt chúng tôi trở thành học sinh ngoan, trò giỏi. Được học cô, tôi thực sụ cảm nhận được câu nói: “Cô giáo như mẹ hiền”. Khi chúng tôi vấp ngã, cô đều dịu dàng nâng đỡ. Đôi khi chúng tôi có nghịch ngợm,cô cũng không la mắng nặng lời, nhưng tôi biết cô rất buồn. Chắc hẳn, trong quãng thời gian đi học, ai cũng có một kỉ niệm đẹp, khó phai. Tôi cũng vậy. Lần đầu tiên gặp cô Tuyền, tôi có cảm giác cô thật thân thiện và dễ mến vô cùng. Cô ngước nhìn tôi, mỉm cười dịu dàng nói: “ Chào em! ”. Tôi rụt rè đáp lại : ” Chào cô ạ ”. Cô là người tôi rất yêu quý. Có bài toán khó, cô sắp xếp công việc, ở lại giúp tôi. Đôi khi tôi không hiểu, cô kiên nhẫn nói lại từ đầu, dù tôi biết là công việc của cô khá bận rộn.

Không đáp lại tấm chân tình, tôi còn khiến cô buồn lòng hơn. Hôm ấy, tôi ở lại trực nhật, cô thì đang ở lại soạn giáo án. Tôi trực nhật vừa xong thì công việc của cô cũng vừa kết thúc. Định ra về, tôi bỗng nghe tiếng cô gọi : ” Vy ơi, lên đây cô bảo !”. Cô đưa cho tôi một tập tài liệu được đóng kín mít rồi dặn :” Vì cặp cô hết chỗ bỏ nên nhờ em đem về nhà, ngày mai đem lên lại cho cô nhé! Tuyệt đối không được mở ra ”. Tôi vui vẻ chấp nhận rồi chạy về nhà. Buổi tối, chuẩn bị học bài, lấy sách vở ra thì thấy tập tài liệu. Chợt lóe lên trong đầu một suy nghĩ : ” Trong này có gì mà cô đóng kín thế nhỉ ? Mình mở ra một xíu thì có sao đâu ! Làm sao cô biết được ! ” Không thể kiềm chế sự tò mò, tôi đã cẩn thận mở ra và nhìn thấy đó là bài kiểm tra đột xuất ngày mai. Vừa sửng sốt, vừa sung sướng, nếu biết trước bài, ngày mai mình sẽ được điểm tốt. Mọi người sẽ nể mình. Thế rồi tôi đã mở tập tài liệu  ra. Ngày mai, tôi đã dán tập tài liệu một cách cẩn thận rồi đưa cho cô. Cô cười vì thấy tập tài liệu không có gì lạ thường. Hôm trả bài kiểm tra, cô nói :” Dạo này, môn toán của lớp ta rất tệ. Nhưng chỉ có mình bạn Vy được điểm tốt, rất đáng khen. Cô đề nghị cả lớp vỗ tay tuyên dương bạn ”. Cả lớp đều vỗ tay tán thưởng. Trong giây phút ấy tôi thật sự đáng hổ thẹn. Suốt một giờ học, trong lòng tôi cảm thấy áy náy, khó chịu. Tôi đã rất hối hận. Cuối giờ, khi cả lớp đã về hết, tôi lên gặp cô. Cô hỏi :”Có chuyện gì không ổn sao Vy ? ”. Tôi chỉ biết im lặng. Sau một hồi, cô lại trìu mến hỏi : ” Em bị đau à ? ”. Lúc đó, cảm xúc trong tôi đã trào dâng. Tôi sà vào lòng cô, vỡ òa lên khóc. Vừa khóc, tôi vừa nói : ”Em thành thật xin lỗi cô. Vì tò mò nên em đã mở tập tài liệu ra. Em đã phụ lòng tin của cô. Em sẽ không tái phạm một lần nào nữa.” Cô thoáng buồn và bảo : ”Lần sau, em đừng bao giờ làm như vậy nữa nhé!”. Tôi và cô đã cùng trải qua nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, làm tôi và cô càng trở nên thân thiết.

Xem thêm:  Văn bản tổng kết

Cô là nguồn động lực giúp tôi vươn xa trong học tập. Đó là bí mật của riêng tôi và cô. Người giúp tôi tự tin vào bản thân hơn chính là cô. Tôi rất trân trọng khoảng thời gian đã qua của tôi và cô. Lời nói của cô thật nhẹ nhàng, dịu dàng như mới vừa hôm qua thôi.

Đây chỉ là một kỉ niệm nhỏ, nhưng ý nghĩa của nó vô cùng lớn và khó phai. Không có lời lẽ nào diễn tả được sự tôn trọng của tôi đối với cô. Cô luôn chỉ cho tôi những điều hay và chưa đúng. Khi có người hỏi:”Thầy cô giáo nào mà em kính trọng nhất ?” Tôi sẽ luôn trả lời rằng: đó là cô Tuyền-cô là người mà tôi luôn kính trọng và yêu quý. Tôi sẽ giữ mãi kỉ niệm đó trong lòng, và không một phút giây nào tôi có thể quên được cô. Cô như người mẹ tuyệt vời. Cô ơi!  Dù lớn bao nhiêu, em vẫn chỉ là đứa học trò bé nhỏ của cô thôi!

Phan Võ Đan Vy

Viết về thầy cô giáo mà em yêu quý – Tấm lòng cô

Ngày 20-11 là một trong những ngày lễ truyền thống hằng năm để học sinh Việt Nam tỏ lòng biết ơn đến thầy cô giáo của mình. Nhân dịp này em cũng muốn gửi đến cô Mẫn – cô chủ nhiệm năm nay của em qua những dòng chữ tri ân này. Trong năm học 2016-2017, lớp 5/10 là lớp mới được quy tụ học sinh từ các lớp. Mỗi lớp vài bạn, riêng chỉ có mỗi mình em chuyển từ lớp 5/1 qua.

Ngày đầu tiên tập trung tới trường, trong lòng em vừa buồn vừa có cảm giác  hồi hộp lo lắng. Buồn vì xa các bạn cũ đã học chung với nhau bốn năm rồi, hồi hộp lo lắng vì không biết sang lớp mới các bạn như thế nào và còn cô giáo mới nữa.Thế rồi cô xuất hiện trước cửa lớp với nụ cười rạng rỡ trên gương mặt.Cô có dáng người thon gọn,cân đối. Mái tóc cô đen óng xõa ngang vai. Cử chỉ cô dịu dàng,ân cần hỏi thăm từng bạn.Cô an ủi và động viên cả lớp: “Lớp mình tuy là lớp mới tách nhưng cô muốn các em đoàn kết và cùng nhau cố gắng học tập cho thật tốt nhé”.Còn em, cô biết em vừa bị gãy tay nên cô nhắc nhở: “ Kiệt ơi, em không được chạy nhảy nhiều và lát nữa ra về để các bạn ra trước rồi hãy từ từ đi kẻo xô đẩy té thì nguy hiểm”. Khi nghe cô nói câu đó thì trong lòng em cảm thấy rất ấm áp. Sự dịu dàng ân cần của cô giáo, sự thân thiện của các bạn đã xua tan đi cái cảm giác lo lắng hồi hộp trong em. Cho đến tận bây giờ, cô vẫn dành sự quan tâm, chăm sóc chu đáo cho mỗi học sinh trong lớp như ngày đầu tiên. Mỗi lần nhà trường tổ chức hoạt động ngoại khóa ở ngoài, cô tất bật chuẩn bị mọi thứ từ thức ăn, nước uống đến việc dặn dò chúng em thật kỹ lưỡng. Nào là chúng em phải xếp hàng trật tự, không nên tách ra ngoài đi một mình. Buổi trưa sau khi chúng em tham dự cuộc thi đá bóng do trường tổ chức, lớp em ra về sau cùng, nhìn hình ảnh cô tất bật chạy đi chạy lại rót cho chúng em từng ly nước ngọt mát rượi, chia cho chúng em từng cái bánh bông lan nhỏ xinh làm em cảm thấy rất vui. Mồ hôi nhễ nhại dưới cái nắng oi bức nhưng trên môi cô luôn nở nụ cười rạng rỡ. Đó là hình ảnh rất đẹp, một cái đẹp toát ra từ tâm hồn của một nhà giáo luôn yêu thương học sinh của mình. Trong lớp cô hay dành sự quan tâm đặt biệt với các bạn có hoàn cảnh khó khăn,lúc chia quà bánh cũng để cho các bạn ấy nhiều hơn. Kết quả học tập của mỗi bạn cũng được cô theo dõi rất chặt chẽ và thường xuyên thông báo với phụ huynh. Cô luôn để ý từng chuyện nhỏ nhặt trong lớp để kịp thời giải quyết không để phát sinh những vấn đề lớn.Với em được đến trường là một điều may mắn, có được cô giáo tốt là một niềm hạnh phúc. Là học sinh lớp 5 cũng là năm cuối cấp trước khi rời mái trường thân yêu, khi nào đến lớp em đều rất vui.

Xem thêm:  Tả con mèo nhà em nuôi

Mỗi ngày cô đều tặng cho chúng em một viên kẹo nhỏ ngọt ngào. Đó là kẹo yêu thương. Tình yêu thương của cô cho học sinh. Người ta nói rằng kí ức tuổi thơ là cánh diều nâng cho ta bay lên những ước mơ. Sau này một phần kí ức của em sẽ là cô.

Nguyễn Tuấn Kiệt

Viết về thầy cô giáo mà em yêu quý – Nhớ ơn thầy cô

Sắp đến ngày 20/11 rồi, ngày nhà giáo Việt Nam, ngày mà học sinh chúng em tỏ lòng biết ơn sâu sắc. Với em hình ảnh các cô dạy dỗ khi em bước chân vào trường làm sao quên được. Lúc này cảm xúc em dâng trào khó tả khi nghĩ đến công lao của cô. Em luôn coi cô như là mẹ hiền thứ hai của em.

Ngay từ khi chúng em còn bỡ ngỡ bước chân vào trường tiểu học Trần Cao Vân, chính cô Châu là người dạy cho em đánh vần và uốn nắn cho em từng nét chữ. Bây giờ em cũng là học sinh lớp 4 rồi, cô Tuyền cũng là người đã theo sát chúng em để truyền đạt cho chúng em những kiến thức cơ bản và dạy cho chúng em cách làm người, có lòng nhân ái để chúng em hoàn thiện hơn.

Càng nghĩ đến cô, chúng em thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để đền đáp công ơn dạy dỗ của cô và để sau này trở thành con ngoan trò giỏi, là người có ích cho xã hội. Nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11 em chúc cô và gia đình luôn khỏe mạnh và hạnh phúc. Em sẽ mãi mãi nhớ đến cô cho dù có đi nơi đâu.

Dương Minh Nhật

Viết về thầy cô giáo mà em yêu quý – Người nâng cánh ước mơ của em

Ai nâng cánh ước mơ cho

Là thầy cô không quản ngày đêm

Ai dạy dỗ chúng em nên người

Là thầy cô em ghi nhớ suốt đời.

Đã 4 năm học trôi qua, em đã được học tập và rèn luyện dưới mái trường Trần Cao Vân thân yêu. Nơi đây em đã được thầy cô dạy bảo những điều hay lẽ phải. Mỗi thầy cô đều để lại trong em những ấn tượng khó phai. Trong số các thầy cô giáo ấy, cô Châu là người mạng lại trong em cảm xúc sâu sắc. Nhớ ngày nào còn rụt rè, bỡ ngỡ khi bước chân vào Trường Tiểu học Trần Cao Vân. Ngôi trường to lớn, khang trang hiện ra trước mắt em trong sự ngỡ ngàng. Mọi cảnh vật hoàn toàn khác lạ so với trường mẫu giáo mà em đã học. Em hồi hộp, e ngại, cứ đứng nép mình vào bố như muốn được chở che. Thế nhưng cảm giác lo sợ của em dần dần tan biến khi đôi bàn tay ấm áp của cô dẫn em vào lớp học. Em còn nhớ như in lời động viên của cô: “Con hãy mạnh dạn lên nhé!”. Suốt một năm học, cô đều chăm lo cho em từ việc học tập đến việc ăn uống trong buổi trưa ở lại bán trú. Nhờ cô dạy dỗ nên em học tốt và mạnh dạn hơn nhiều. Công ơn của cô cao cả biết nhường nào!

Sự tận tụy, lòng đam mê, nhiệt huyết của cô em sẽ mãi khắc ghi. Em luôn tự nhủ với mình sẽ cố gắng học tập chăm chỉ và rèn luyện đạo đức thật tốt để không phụ lòng tin yêu của cô.

Hoàng Minh Châu

Post Comment