Văn mẫu lớp 9

Tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường xưa vào một ngày hè, hãy viết thư cho một bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó – Bài tập làm văn số 2 lớp 9

Đề bài: Tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường xưa vào một ngày hè, hãy viết thư cho một bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó – Bài tập làm văn số 2 lớp 9.

Bài làm

Trường thân mến! Vậy là đã 20 năm chúng ta rời xa mái trường cấp II thân yêu của mình rồi. 20 năm là cả một hành trình thay đổi vô cùng dài đúng không nhỉ. Từ những đứa trẻ chỉ mới tuổi trăng tròn, giờ thì chúng ta đều đã làm cha, làm mẹ. Cậu biết không, hôm vừa rồi tớ đã có dịp được về thăm trường xưa của chúng mình. Trường cũng đổi thay nhiều lắm và đó là lý do khiến tớ viết lá thư này cho cậu.

Khi biết cậu sẽ đi du học sau khi tốt nghiệp cấp II, tớ đã rất buồn đấy. Trước đó, tớ còn tưởng tượng về việc chúng ta sẽ học cùng nhau dưới mái trường cấp III như thế nào. Từ ngày ấy, tớ đi đến trường chỉ có một mình. Cũng buồn lắm nhưng tớ luôn tự nhủ một ngày nào đó cậu sẽ về và chúng ta có dịp ôn lại kỉ niệm xưa. Tớ cũng luôn cố gắng học để thành đạt vì sợ ngày gặp lại sẽ xấu hổ vì cậu thành công hơn tớ quá nhiều.

tuong tuong 20 nam ve tham truong cu - Tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường xưa vào một ngày hè, hãy viết thư cho một bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó – Bài tập làm văn số 2 lớp 9

Tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường xưa vào một ngày hè, hãy viết thư cho một bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó – Bài tập làm văn số 2 lớp 9

Để tớ kể cho câu nghe chuyện hôm trước tớ đã quay lại trường như thế nào đó. Hôm ấy vào đúng giữa hè nên trời nắng lắm. Công ty mà tớ đang làm có dự án đầu tư vào giáo dục và trường mình chính là ngôi trường được lựa chọn cho dự án này. Hôm ấy, tớ đã lôi chiếc xe đạp màu xanh cũ kĩ của ngày xưa ra tu sửa lại một chút và đi. Lâu lắm rồi tớ mới đi xe đạp nên có hơi loạng choạng. Nó làm tớ nhớ tới những ngày chúng ta cùng nhau đạp xe tới trường. Tớ thì ngồi phía trước cầm lái. Cậu thì ngồi phía sau đạp xe, thật là vui.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật Thúy Kiều trong Truyện Kiều

Cậu biết khi đến trường tớ đã gặp ai không? Cậu không thể đoán được đâu. Đó chính là cô giáo thực tập dạy chúng mình môn Văn năm lớp 8. Cô Giáng Hương có đôi mắt híp đặc trưng, người đã gieo cho chúng mình niềm say mê với tiểu thuyết ấy. Tớ tin chắc là cậu vẫn nhớ cô vì ngày ấy chúng mình đã tới phòng trọ của cô mấy lần để mượn tiểu thuyết. Bây giờ cô đã là Hiệu trưởng của trường mình rồi đấy. Cô già đi nhiều rồi nhưng vẫn giữ được những nét duyên dáng xưa kia. Giọng cô thì vẫn vậy, ngọt ngào và ấm áp. Lúc tớ và cô trao đổi công việc, cô cứ cười suốt. Cô vẫn nhớ bọn mình đấy. Cô bảo rất ấn tượng với Trường híp vì có đôi mắt giống cô. Haha. Cậu đúng là híp thật.

Đùa cậu một chút thôi. Tớ quên chưa kể với cậu là trường mình đã thay đổi rất nhiều rồi. Nhà trường đã cho xây thêm một dãy nhà D. Những phòng học ở đây là phòng tin học và phòng thí nghiệm môn hóa học. Thích cậu nhỉ. Ngày chúng mình còn đi học, cơ sở vật chất của trường chưa được tốt như vậy. Cái mảnh đất khi xưa mỗi lần đến môn thể dục chúng mình phải đi một đường vòng mới tới thì giờ đã được thông với sân trường rồi. Hồi ấy nó còn là mảnh đất nhấp nhô với nhiều cây cối. Giờ thì thành một cái sân rộng, có lối đi rõ ràng, có bãi cỏ xanh, có cả đường chạy cho môn điều kinh nữa chứ. Rồi thì sân bóng rổ, sân bóng đá có cả. Có thể nói, các em học sinh bây giờ được đầu tư nhiều. Đến thời con cái chúng mình thì chẳng cần phải lo nữa rồi.

Xem thêm:  Soạn bài thư điện chúc mừng và thăm hỏi

Sau khi bàn xong chuyện với cô Hiệu trưởng, tớ xin phép cô cho ghé thăm lại lớp của mình. Qua bao nhiêu thế hệ học trò rồi mà lớp học vẫn vậy. Vẫn là màu sơn tường vàng nhạt. Vẫn là chiếc bảng đen với hai dãy bàn ghế. Cái bàn thủng lỗ mà chúng mình ngồi năm xưa đã được chuyển đi rồi. Tớ ngồi vào chỗ của tớ năm xưa, lòng bỗng thấy nhớ cậu thật nhiều. Năm xưa khi cậu đi, tớ vẫn có thông tin của cậu thêm 1 năm cho đến khi nhà cậu chuyển đến một nơi khác. Thời chúng mình điện thoại và mạng xã hội vẫn chưa phổ biến như bây giờ nên tớ và cậu mới xa cách như vậy.

Đã 20 năm không nói chuyện với cậu nhưng hôm nay tớ vẫn viết lá thư này cho cậu. Tớ nhớ cậu nói rằng khi nào trường kỉ niệm 70 năm ngày thành lập thì nhất định cậu sẽ về. Vậy nên tớ gửi lá thư này lại cho cô Hiệu trưởng. Tớ tin cậu sẽ nhận được lá thư của tớ và sẽ liên lạc lại với tớ. Cậu biết nhà tớ ở đâu rồi đấy. Hãy dẫn vợ con về “ra mắt” tớ ngay đi nhé.

Bạn thân của cậu! Thân!

Nhã Đan

Có thể bạn quan tâm?

Xem thêm:  Bài 28 - Những ngôi sao xa xôi (trích)

Post Comment