Văn mẫu lớp 5

Tả ông ngoại của em

Đề bài: Em hãy tả ông ngoại của em.

Tả ông ngoại của em – Bài làm 1:

Mỗi dịp cuối tuần, bố mẹ lại đưa em về thăm ông bà ngoài. Em yêu ông bà lắm, đặc biệt là ông ngoại bởi ông thường dành cho em những món quà thú vị.

Ông em năm nay đã 67 tuổi rồi. Mái tóc của ông gần như đã bạc hết cả. Làn da của ông đen sạm và nhăn nheo nhưng trong mắt em ông vẫn thật đẹp và hiền dịu. Mỗi lần về thăm ông, ông đều dành cho em những loại quả ngon từ vườn cây ông trồng quanh nhà.

ta hình dáng tính tình ông em - Tả ông ngoại của em

Tả ông ngoại của em

Ông em có một vườn cây sai trĩu quả. Mùa nào thức nấy, khi thì là khế, na, khi thì là hồng xiêm, mít, ổi. Thứ quả nào cũng thật ngon và ngọt. Em ăn mãi mà chẳng bao giờ biết chán. Dù đã nhiều tuổi, ông vẫn thích tự mình chăm sóc mảnh vườn nhỏ ấy.

Ngoài cây ăn quả, ông còn nuôi một đàn gà để đẻ trứng. Có vài lần em thấy mẹ nói với ông: “Sao bố không nghỉ ngơi cho khỏe, cứ cặm cụi làm lụng mãi làm gì”. Ông em cười bảo: “Bố làm để mấy đứa có đồ sạch mà ăn”. Nghe câu nói ấy của ông em lại càng thấy thương ông nhiều hơn. Ông em làm việc gì cũng đều nghĩ cho con, cho cháu.

Em chỉ mong sao ông sống mãi, sống thật khỏe mạnh để em được ở trong vòng tay của ông, được ăn những loại quả do ông chăm sóc, vun trồng.

Xem thêm:  Bài 29 - Rô-bin-xơn ngoài đảo hoang (trích Rô-bin-xơn Cru-xô)

Tả ông ngoại của em – Bài làm 2:

Thấm thoát đã nhiều năm trôi đi, em đã lớn hơn nhiều và ông ngoại em cũng già đi nhiều. Tình cảm của em dành cho ông ngoại cũng theo đó mà lớn dần hơn.

Nhà ông ngoại ở cách nhà em chỉ vài bước chân, mỗi ngày đi học về em đều dành thời gian để sang chơi với ông bà. Mặc dù đã ngoài 70 tuổi nhưng thường ngày ông em vẫn đều đặn đạp xe đi chợ mua mớ rau, mớ đậu. Về nhà, ông lại cặm cụi nấu từng bữa ăn cho bà ngoại. Bà em vì sức khỏe yếu không đi lại nhiều được nên gần như mọi công việc trong nhà đều do một mình ông thu vén.

Ông em nấu ăn ngon lắm. Em thường xin bố mẹ cho ăn cơm cùng ông bà. Bữa ăn tuy đơn giản, đạm bạc mà đầy ấm áp tình người. Ngồi ăn, ông thường gắp cho em những miếng thịt ngon nhất. Ông bảo em còn nhỏ, phải ăn để mau lớn.

Ông em rất hiền và vui tính. Chỉ có điều, tuổi già khiến ông bị nặng tai và hơi lẫn. Có khi nhìn thấy em, không phải gọi tới mấy lần mới đúng tên. Tuy vậy, em vẫn không trách ông mà chỉ càng thương ông nhiều hơn.

Ông bà em mặc dù đã già yếu nhưng ông bà không muốn sống cùng với bất cứ ai. Ông nói ngày trẻ bà đã vất vả vì ông nhiều. Giờ ông khỏe hơn bà, cứ để ông chăm sóc bà. Con cháu ở gần, hàng ngày đến chơi với ông bà là được rồi.

Nhìn cái cách mà ông chăm sóc cho bà em mới thấy cuộc sống này thật nhiều ý nghĩa. Ông ơi, ông sống mãi với chúng cháu ông nhé.

Xem thêm:  Tuần 5 - Phong cách ngôn ngữ khoa học

Post Comment