Văn mẫu lớp 7

Tả cây đa mà em biết

Đề bài: Em hãy viết một bài văn tả cây đa mà em biết.

Bài làm:

Em sinh ra và lớn lên ở thành phố nơi chỉ có xe cộ và nhà cao tầng. Không gian xanh ở nơi đây thật sự rất hiếm. Hai bên đường tuy có những hàng cây xanh nhưng chúng đều là những cây bóng mát còn nhỏ tuổi. Tuy nhiên, mỗi lần về quê em lại được sống trong một không khí hoàn toàn khác. Điều mà em thích nhất đó chính là được chơi dưới gốc đa đầu làng.

Chiếc ô tô còn đang ở đằng xa nhưng em đã nhìn thấy rõ cây đa rồi. Cây đa to tỏa bóng mát xuống cả một cùng rộng lớn. Chưa bao giờ em đìn nhìn thấy cây đa nào khổng lồ như vậy. Đây có lẽ là cây đa cổ thụ phải có tới hàng trăm năm tuổi. Xe càng tới gần, cây đa càng rõ nét hơn. Lần nào, chiếc xe cũng dừng lại dưới gốc đa để cho các hành khách xuống xe. Em và bố mẹ thường ngồi nán lại bên gốc đa một chút sau đó mới tiếp tục đi về nhà bà.

ta cay da - Tả cây đa mà em biết

Tả cây đa

Cái gốc đa to có lẽ phải hơn mười người mới có thể ôm được. Trên cao, cây đa tỏa ra những nhánh cây cao lớn, chúng mọc um tùm những lá và lá. Những cái lá đa vừa to lại vừa dày. Lần nào, bố em cũng ngắt một cái lá đa, cuộn tròn nó lại, xé mép ở hai bên rồi dùng một cái dây vào phần cuống, luồn dây vào trong. Vậy là đã làm thành một con nghé ọ từ lá đa rất dễ thương. Mẹ thì thường nhặt lá đa rụng để quạt mát nếu như trời đổ nắng to. Mẹ nói nếu như có lá đa thì chẳng cần phải dùng đến quạt mo cũng đủ mát rồi. Em thấy mẹ thường ao ước giá như ở thành phố cũng có một cây đa to như thế này thì thật là thích biết bao. Em cũng muốn nơi em sống có nhiều cây xanh hơn nữa. Chỉ tiếc là không có nhiều đất trống để chúng có thể phát triển.

Xem thêm:  Phân tích bức tranh Tứ Bình trong bài thơ Việt Bắc

Bên trên những tán lá xum xuê kia là rất nhiều những con chim đang trú ngụ. Chúng làm tổ ở trên những ngọn đa. Ngày ngày, chúng đùa nhau ríu rít. Buổi chiều đến, bác hàng nước lại bày quán ngồi ngay dưới gốc đa. Những người nông dân đi cày ruộng về mệt nhọc ngồi lại bên quán uống một ngụm nước chè và dùng lá đa quạt mát. Cảm giác như bao nhiêu mệt mỏi đều đã biến tan. Sau tất cả, chỉ còn lại sự dịu êm của buổi chiều và những tiếng chim hót líu lo. Bên dưới gốc cây, tiếng những đứa trẻ vui đùa nghịch ngợm. Chúng em cũng đua nhau làm những con nghé ọ, thi xem ai làm nghé đẹp hơn. Ngay cả những chiếc búp đa khô cũng được chúng em tận dụng để làm kèn. Mỗi khi những tiếng kèn toe toe vang lên là chúng em lại cùng nhau cười vang.

Em nghe ông em kể lại, trước đây mỗi lần làng hội họp là tất cả các gia đình lại tụ tập bên dưới gốc cây đa này. Bây giờ đến thời bình, cứ mỗi buổi tối mùa hè, các bạn nhỏ trong làng lại tụ tập bên dưới gốc đa để cùng nhau sinh hoạt hè. Vì em thường chỉ về quê thăm ông bà vào dịp hè nên tối mùa hè, em cũng cùng các bạn ra đây vui đùa. Đó là những giây phút mà em không thể nào quên.

Xem thêm:  Dàn ý tả cảnh biển vào buổi sáng

Em trở về thành phố, lòng vẫn không nguôi nhớ về cây đa đầu làng. Nếu như cây đa là minh chứng lịch sử của người dân làng thì cây đa chính là một phần kỉ niệm tuổi thơ của em.

Nhã Đan

Post Comment