Văn mẫu lớp 7

Tả cây bàng trường em

Đề bài: Em hãy viết một bài văn tả cây bàng trường em.

Bài làm

Tuổi học trò của chúng em mới hồn nhiên và vô tư làm sao. Dưới sân trường, ngày ngày chúng em vẫn cùng nhau đùa nghịch. Nếu nhắc đến những kỉ niệm của tuổi học trò thì em sẽ không sao quên được cây bàng. Cây bàng chính là nơi ghi dấu những kí ức đẹp đẽ nhất của một thời học sinh của em.

Sân trường em không được lớn lắm vì vậy mà số cây xanh được trồng trong sân trường cũng không có nhiều. Tuy nhiên, cây bàng già này có thể tỏa bóng mát che rợp cả một vùng sân rộng lớn. Em không rõ cây bàng ấy được trồng từ khi nào nhưng nhìn vào sự phát triển của cây thì có thể biết cây bàng đã được trồng từ lâu lắm rồi. Khi xưa, em còn là cô bé học sinh lớp 1, một mình em ôm chẳng thể nào hết được cái gốc của cây. Khi chạm vào thân cây, bàn tay em cảm nhận rõ sự thô ráp. Thế nhưng chẳng vì vậy mà cái cây xấu xí. Ngược lại, trong mắt của em cây bàng lúc nào cũng đẹp. Nhiều năm tháng qua đi, em lên lớp 2, lớp 3 rồi lớp 4, lớp 5, em thì lớn hơn còn cây bàng dường như chẳng có chút gì thay đổi. Lá của cây bàng lúc nào cũng vậy, lá xanh, dày và cứng cáp. Những cái cuống lá bám lấy thân vững chãi cho đến khi những cái lá già đi. Mùa hè đến, tán lá bàng đổ bóng xuống dưới mặt đất. Cả khoảng sân được phủ bóng mát. Nhờ vậy mà chúng em chơi đùa quanh sân không bao giờ sợ nắng. Cây bàng khi ấy không khác nào một gã khổng lồ có thể dang tay che cả bầu trời. Gã khổng lồ ấy có tới hàng chục cái chân dài ngoằn ngoèo bò trên mặt đất.

Xem thêm:  Phân tích truyện ngắn ‘Gió lạnh đầu mùa’ của Thạch Lam

ta cay bang truong em - Tả cây bàng trường em

Tả cây bàng trường em

Cây bàng tuy không cao hơn cũng không to ra trong suốt quãng thời gian em học ở trường nhưng nó lại thay đổi rõ rệt theo từng mùa. Mỗi một mùa, cây bàng lại khoác lên mình một tấm áo khác nhau và chính điều đó đã làm nên sự khác biệt cho loại cây này.  

Mùa xuân đến, những chồi lộc non bắt đầu nhú ra để chào đón một năm mới bắt đầu. Dường như chúng đã ngủ suốt 3 tháng mùa đông và chỉ chờ đến ngày này để bé mình. Những búp bàng xanh mướt và bé nhỏ giữa bầu trời xanh. Nhìn cây bàng bây giờ căng tràn sức sống và khiến con người có thêm nhiều hy vọng vào cuộc sống.

Mỗi ngày trôi qua, những cái lá bàng lớn dần lên. Chúng dần dần phủ kín những cành cây. Đó cũng là khi mùa hè đã gõ cửa. Tán lá bàng dương mình ra đón nắng và hứng trọn những gì tinh túy nhất của đất trời. Khi những cơn gió hè bay qua, lá bàng reo mình và nghiêng mình chào đón.

Ngày lại ngày, cây bàng vẫn cần mẫn làm nhiệm vụ quen thuộc của mình đó là che nắng cho chúng em vui chơi bên dưới. Những lá bàng chuyển dần từ màu xanh sang màu đỏ rồi sang màu vàng. Mùa thu khai trường, cây bàng khoác lên mình tấm áo đỏ. Chúng em thường tranh nhau ngồi ở ghế đá bên dưới gốc cây bàng để ôn bài. Ngồi ở đây vừa mát lại vừa được nhìn những quả bàng non trên cây. Thi thoảng, những chiếc lá bàng và những quả bàng già rơi rụng xuống dưới mặt đất. Xung quanh gốc, lá bàng rụng nhiều lắm. Bác lao công tuy có vất vả hơn đôi chút nhưng em thấy khuôn mặt của bác lúc nào cũng tươi vui.

Xem thêm:  Viết về cô giúp việc nhà em

Một buổi sáng khi mùa đông kéo đến, em đến trường và chợt nhận ra trên những ngọn bàng kia đã chẳng còn một chiếc lá nào nữa. Chúng đã rụng hết cả rồi. Cây bàng giờ đây trở nên trơ trụi lá. Nhìn chúng, em thấy được cái lạnh lẽo và hiu hắt của mùa đông. Nhưng chúng rồi sẽ sớm qua thôi khi mùa xuân đến.

Bây giờ, em đã là học sinh cấp 2. Đã lâu lắm rồi em không về thăm trường cấp 1, không được nhìn thấy cây bàng già năm nào nhưng sâu trong kí ức của em, những hình ảnh về cây bàng vẫn có một dấu ấn vô cùng đặc biệt mà em không thể nào quên.

Nhã Đan

 

Post Comment