Văn mẫu lớp 6

Tả cảnh đẹp quê hương em

Đề bài: Em hãy viết một bài văn tả cảnh đẹp quê hương em.

Bài làm:

Là một người con của dải đất miền Trung thân yêu của Tổ quốc, em luôn mang trong mình một niềm tự hào vì quê hương em có rất nhiều cảnh đẹp. Một trong những cảnh đẹp mà em vô cùng yêu thích đó chính là núi Quyết.

Nằm giữa thành phố Vinh xinh đẹp, núi Quyết sừng sững như một biểu tượng của những con người miền trung kiên cường. Nhà em nằm ở ngay dưới chân núi nên gần như chiều nào được nghỉ em cũng cùng các bạn lên núi chơi. Lên núi có hai đường đó là một con đường cái được xây khá cẩn thận để những người đi ô tô, xe máy có thể đi lên được tới đỉnh núi. Con đường thứ hai là đường mòn ven sườn núi. Em và các bạn vẫn thường đi lên núi theo con đường này.

ta canh dep 1 - Tả cảnh đẹp quê hương em

Tả cảnh đẹp

Đường được hình thành cũng là do những người dân đi lại nhiều nên thành đường mòn mà thôi. Đi từ chân núi lên tới đỉnh núi theo con đường này mất khoảng 15 phút. Nếu những ai không quen có thể cảm thấy rất mệt khi lên tới nơi. Riêng với chúng em thì nó đã trở thành một việc quá dễ dàng. Đi tới lưng chừng núi, nhìn sang hai bên đường là hai hình ảnh trái ngược với nhau. Một bên là đồng ruộng bao la thẳng cánh cò bay. Một bên lại là những ngôi nhà tầng được xây một cách cẩn thận. Phía xa xa kia là dòng sông Lam đang lững lờ trôi.

Xem thêm:  Tả cảnh mặt trời mọc trên biển mà em đã quan sát được

Khác với những ngọn núi cao chót vót mà em từng trông thấy, trên đỉnh núi Dũng Quyết, người ta đã xây dựng một cái đền thờ vua Quang Trung. Tại ngôi đền này, những du khách và những người dân thi thoảng vẫn ghé đến để thắp hương cầu khấn. Đặc biệt các anh chị sinh viên trước mỗi kỳ thi đều đến đây để thắp hương. Một vài lần em còn bắt gặp các anh chị tổ chức làm vệ sinh dọn dẹp rác thải xung quanh ngôi đền.

Cũng trên đỉnh núi Dũng Quyết, người ta làm những con đường đi lát xi măng, lát gạch rất đẹp. Những bậc cầu thang lên xuống dựa theo thế núi. Ở đây còn có một cái sân rất là rộng để mọi người vui chơi và đứng vãn cảnh. Từ đây cũng có thể nhìn xuống thành phố phía đông dân cư. Các anh chị sinh viên thường lên đây để chơi đá cầu, đi thể dục. Em và các bạn thì thích đi lên cao thêm một chút nữa. Lên tới tận chiếc chuông đồng trên đỉnh núi mới chịu thôi. Đứng từ đây có thể nhìn thấy bốn phía xung quanh của thành phố. Mọi thứ dường như bị thu nhỏ lại trong tầm mắt của em. Mặc dù cảnh tượng ấy em vẫn nhìn ngắm gần như mỗi ngày nhưng không hiểu sao trong mắt em thành phố Vinh vẫn luôn đẹp đẽ và mới mẻ.

Xem thêm:  Soạn văn Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Chiều muộn, em lại cùng các bạn trở về. Đường đi ven sườn núi dốc thoai thoải, có chỗ khá trơn nhưng nhờ có rừng cây bám víu nên chúng em chẳng bao giờ bị ngã. Trên đường, chúng em đi qua một doanh trại quân đội. Những chú chó mà các chú bộ đội nuôi đã quá quen thuộc với chúng em nên chẳng bao giờ sủa mà chỉ quẫy đuôi khi chúng em đi qua. Đi được nửa đường, em lại nán lại nhìn hai bên thành phố một lần nữa.

Quê hương em đẹp bình dị như vậy thôi nhưng nếu đi xa chắc rằng em sẽ nhớ lắm. Nếu có dịp, xin mời mọi người đến với quê hương em và ngắm nhìn những cảnh đẹp nơi đây.

Nhã Đan

 

 

Post Comment