Phân tích tác phẩm Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân

Đề bài: Phân tích tác phẩm Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân

Bài làm

Người lái đò sông Đà là một tùy bút được Nguyễn Tuân sáng tác sau chuyến đi thực tế lên Tây Bắc. Tác phẩm được viết đúng theo phong cách của Nguyễn Tuân với cũng câu văn vừa mượt mà vừa gai góc. Lối so sánh ví von khiến người đọc cảm thấy thú vị. Khi đọc, ta vừa có sự rợn người nhưng cũng cảm nhận được cái đẹp đầy lãng mạn của cảnh sông núi. Đây là tác phẩm độc đáo và được xem là hay nhất của Nguyễn Tuân sau cách mạng tháng Tám.

Loading...

Thông thường khi viết về địa lý, về lịch sử, chúng ta sẽ thấy những câu chữ có phần khô khan, khó đọc, khó cảm. Thế nhưng bằng ngòi bút tài hoa của mình, Nguyễn Tuân đã mang đến một tùy bút Người lái đò sông Đà đầy sức gợi cảm. Tác phẩm của ông có nhiều tư liệu thực tế nhưng bằng cách ví von sinh động, ông đã thổn hồn vào trong tác phẩm, biến dòng sông lúc thì hung dữ như một con thủy quái lúc lại dịu dàng như một dải lụa mềm mại uốn lượn.

Phân tích tác phẩm Người lái đò sông Đà

Dòng sông vốn là thứ do tạo hóa ban tặng cho con người. Hàng ngày, chúng chảy trôi vô tri, vô giác. Nhưng đó là cái nhìn của người bình thường còn dưới con mắt của một nhà văn thì lại khác. Dòng sông hiện lên với một vẻ đẹp vô cùng khác lạ. Sông cũng như người, nó là một thực thể đang hoạt động từng ngày, nó có cá tính, có tâm trạng chứ không hề vô tri, vô giác. Con sông ấy khi thì lãng mạn hiền hòa, có khi lại như một kẻ thù của con người.

Đọc thì thấy có vẻ mâu thuẫn nhưng trên thực tế lại không mâu thuẫn chút nào. Hai nét tính cách đối lập của dòng sông Đà đã chạm đúng vào cảm hứng nghệ thuật của Nguyễn Tuân. Chính vì vậy mà ông đã viết một cách đầy say mê. Dòng sông Đà hiện lên như một viên ngọc của thiên nhiên. Cảnh thác nước dữ dội cùng với sự chèo lái của người lái đò cứ như cuốn người ta vào.

Nếu như ghi xưa, ông cha ta đã mượn câu chuyện đánh ghen của Sơn Tinh – Thủy Tinh để nói về vẻ hung dữ của dòng sông thì giờ đây, Nguyễn Tuân đi vào lối tả thực. Ông dùng ngòi bút của mình và bằng cách sáng tạo nên những con chữ đắt giá, ông vẽ nên một bức tranh về sông Đà rất thực. Đọc đến đâu, chúng ta thấy “dựng tóc gáy” đến đó. Cảm giác như mình chính là người đang ngồi trên con đò và đi giữa lòng sông. Cái hun hút của lòng sông với hai bên vách đá như muốn đổ ập xuống người. Con người trở nên nhỏ bé trước cảnh thiên nhiên hùng vĩ.  Đáng sợ làm sao khi trông thấy cảnh bè gỗ rừng nếu như vô ý sẽ bị lôi tuột xuống cái giếng hút. Không dừng lại ở việc dùng thủ pháp liên tưởng, so sánh, Nguyễn Tuân còn tưởng tượng ra một anh quay phim đang ghi lại những thước phim chân thực nhất của dòng sông.

Tiếng thác nước đổ xuống dưới ngòi bút của Nguyễn Tuân nghe như một tiếng gầm gào xé toạc cả không gian. Nghe thôi cũng đủ thấy khiếp sợ. Nếu chứng kiến tận mắt cảnh tượng ấy không biết chúng ta sẽ còn thấy kinh hãi tới nhường nào. Dòng sông như một con thủy quái mà nếu không cẩn thận thì con người hay bất cứ vật gì cũng sẽ bị nó cuốn vào trong cái bụng khổng lồ. Rồi nó sẽ nhấn chìm mọi thứ xuống đáy vực sâu.

Sông Đà càng hung dữ bao nhiêu thì hình ảnh người lái đò càng đẹp bấy nhiêu. Sông Đà tung ra đủ các chiêu hòng “nuốt chửng” người lái đò. Mỗi một trận địa, nó giăng ra đủ các cửa tử và chỉ cho một cửa sinh. Nếu non tay, nếu sợ hãi trước thế lực hung hãn kia thì người lái đò chẳng bao giờ hoàn thành được công việc của mình. Vậy nhưng, sao mỗi trận chiến, bao giờ người lái đò cũng là người dành được chiến thắng. Đứng trước thắng lợi của mình, người lái đò chỉ cảm thấy đó là điều bình thường. Họ không run sợ cũng không ngủ vùi trong thắng lợi mà chỉ vui vẻ nói cười, trò chuyện. Cứ như vậy, hình ảnh ông lái đò hiện lên đầy tài hoa và trí dũng.

Đọc đến câu cuối cùng của tùy bút Người lái đò sông Đà, người ta vẫn không nguôi được ấn tượng cả với dòng sông, cả với người lái đò. Nguyễn Tuân đã nhấn mạnh cho người đọc thấy rằng chủ nghĩa anh hùng không chỉ có ở chiến trường. Ngay trong cuộc sống thực này, những người như ông lái đò cũng là một người anh hùng. Có anh hùng trong đấu tranh thì cũng có anh hùng trong lao động sản xuất. Họ chẳng phải là những người vĩ đại mà có thể chỉ là những người lao động rất bình thường. Nhưng cái phẩm chất anh hùng vẫn ẩn chứa trong con người họ khiến chúng ta phải kính nể.

Nhã Đan

Phân tích tác phẩm Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân
5 (99.96%) 481 đánh giá
Loading...
LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ