Văn mẫu lớp 11

Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Đề bài: Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Bài làm

Với khoảng 2800 chữ, Chữ người tử tù được xem là một đoản thiên tiểu thuyết xứng vào hàng kiệt tác. Tác phẩm được nhà văn Nguyễn Tuân viết vào năm 1939, trong đó ông xây dựng những nhân vật với những tình tiết độc đáo. Nhân vật của Nguyễn Tuân ai cũng có những vẻ đẹp riêng. Đó không phải nét đẹp ngoại hình như nhân vật trong nhiều tác phẩm khác. Ở Nguyễn Tuân, ông khai thác sâu vào vẻ đẹp tâm hồn của con người. Nhân vật viên quản ngục trong Chữ người tử tù cũng là một người có vẻ đẹp tâm hồn khiến người đọc phải mến mộ.

Huấn Cao là nhân vật chính xuất hiện từ đầu đến cuối của tác phẩm. Huấn Cao có tài viết chữ đẹp, điều đó ai cũng biết. Nhưng có một nhân vật đã đẩy cái tài hoa của Huấn Cao lên cao hơn đó chính là viên quản ngục. Nhân vật này được Nguyễn Tuân nhìn với góc độ hoàn toàn khác.

phan tich nhan vat vien quan nguc - Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Phân tích nhân vật viên quản ngục 

Với những gì chúng ta được biết, được nghe kể, viên quản ngục trong tưởng tượng thường là những kẻ có gương mặt lạnh lùng, bặm trợn, khó gần và thường xuyên quát mắng tù nhân. Nhưng dưới ngòi bút của Nguyễn Tuân, viên quản ngục mang một vẻ đẹp khác lạ. Ngục quan là một người ưa nhìn, tóc hoa râm, râm ngả màu. Gương mặt của ông nhăn nheo và trông có vẻ tư lự. Quản ngục hoàn toàn không có sự lạnh lùng mà ông được miêu tả là một người có nội tâm sâu sắc và cả nghĩ. Trước tin tử tù Huấn Cao ngày hôm sau sẽ phải ra pháp trường để đón nhận cái chết, cảm xúc của viên quản ngục là đăm chiêu, nuối tiếc. Ông sống giữa cảnh tăm tối nhưng lại là người có thiên lương trong sáng. Ông trân trọng cái đẹp và đề cao cái đẹp chính vì vậy mà ông quý trọng cái tài năng đặc biệt của Huấn Cao. Khác với những kẻ sống bằng tàn nhẫn và lừa lọc, ông là một người có tính cách dịu dàng dù sống trong chốn ngục lao.

Xem thêm:  Tả quyển sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 4 tập 2

Bằng những nét miêu tả về viên quản ngục như vậy, người đọc đã thay đổi toàn bộ suy nghĩ của mình về nhân vật. Ta nhận ra ông là người có nhiều đức tính tốt. Từng lời nói, từng cử chỉ của ông đều được thể hiện một cách cẩn trọng, kín đáo. Ông nhận định viên thơ lại cũng là một tay khá, một kẻ biết trọng và biết tiếc người tài. Từ đó, viên quản ngục coi viên thơ lại như một người thân tín của mình. Ông tâm sự với viên thơ lại để viên thơ lại hiểu được tâm tư và mong muốn của ông là được xin chữ của Huấn Cao. Có thể thấy, viên quản ngục là một người dịu dàng. Ông biết nhìn nhận và đánh giá về con người. Ông cũng biết biệt đãi người tài là Huấn Cao dù cho hành động đó của ông là trái với luật lệ của triều đình.

Thời tiền chiến, văn chương lãng mạn thường sử dụng thủ pháp tương phản đối lập. Qua đó làm nổi bật nghịch lí của hoàn cảnh và bi kịch của số phận. Nguyễn Tuân cũng không phải là ngoại lệ. Ông đặt nhân vật của mình vào trong sự đối lập. Cụ thể là sự đối lập giữa viên quản ngục với lũ lính gác, giữa một bên là cái thuần khiết, một bên là đống cặn bã. Chính trong sự đối lập ấy, vẻ đẹp của viên quản ngục lại nổi bật hơn lên. Ông được xem như một thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ.

Xem thêm:  Đặc sắc về nghệ thuật của các truyện ngắn?

Không làm được gì cho Huấn Cao, viên quản ngục chỉ có cách biệt đãi kẻ từ tù với rượu và thịt. Những ngày cuối đời Huấn Cao gặp được một người như viên quản ngục đây xem ra cũng là điều may mắn. Ông làm điều ấy không đơn thuần vì muốn xin cái chữ mà vì ông là người biết quý trọng người tài, biết nâng niu cái đẹp. Nhân vật viên quản ngục là đại diện cho những người gìn giữ cái đẹp.

Xét về thứ bậc trong ngục, viên quản ngục thuộc vào tầng lớp trên mà lẽ ra ai cũng phải khúm núm trước ông, đặc biệt là tử tù. Nhưng Nguyễn Tuân lại để cho viên quản ngục khúm núm, vái lậy tử tù Huấn Cao. Hành động ấy khiến người đọc thêm khâm phục cái thiên lương trong sáng của ngục quan. Hành động của ông làm lay động lòng người, khiến cho con người ta phải suy nghĩ, phải trân trọng.

Bằng cách xây dựng nhân vật tài tình, Nguyễn Tuân một lần nữa khẳng định ngòi bút tài hoa bậc thầy của mình.

Nhã Đan

Có thể bạn quan tâm?

Xem thêm:  Đọc truyện cổ tích “Tấm Cám”, anh (chị) có suy nghĩ gì về cuộc đấu tranh giữa thiện và ác, giữa người tốt và kẻ xấu trong xã hội xưa và nay?

Post Comment