Văn mẫu lớp 11

Phân tích nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài

Đề bài: Phân tích nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài

Bài làm

Tô Hoài là một tác gia lớn của văn học Việt Nam hiện đại. Những sáng tác của ông đa dạng với nhiều đề tài khác nhau. Đặc biệt là các truyện ngắn viết về đề tài Tây Bắc như Vợ chồng A Phủ đã ghi dấu thành công của Tô Hoài và để lại trong lòng bạn đọc nhiều ấn tượng sâu sắc. Trong Vợ chồng A Phủ, Tô Hoài đã rất thành công khi xây dựng nhân vật Mị. Qua đó, tác giả đã khắc họa được vẻ đẹp và sức sống tiềm tàng của người dân Tây Bắc.

Năm 1952, Tô Hoài có chuyến đi thực tế lên Tây Bắc. Chuyến đi này đã để lại cho ông nhiều ấn tượng sâu đậm. Tập truyện Tây Bắc được Tô Hoài hoàn thành vào năm 1954, tập truyện đã giúp Tô Hoài giành được giải Nhất giải thưởng Hội văn nghệ Việt Nam 1954 -1955. Nổi bật lên trong tập truyện này chính là truyện ngắn Vợ chồng A Phủ. Mở đầu tác phẩm, nhân vật Mị được Tô Hoài giới thiệu trong một hoàn cảnh đầy nghịch lí. Mị ngồi quay sợi gai, lầm lũi ngày này qua ngày khác, mặt cúi gằm buồn rười rượi. Lời giới thiệu của Tô Hoài khiến người đọc tò mò về cô gái ấy và buộc phải đọc tiếp những trang truyện tiếp theo để hiểu rõ nỗi buồn của cô.

phan tich nhan vat mi trong vo chong a phu - Phân tích nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài

Phân tích nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ

Nhà thống lí Pá Tra là một gia đình giàu có. Lẽ ra làm dâu trong ngôi nhà ấy thì phải hạnh phúc lắm. Vậy mà Mị lại buồn. Cái nghịch lý ấy càng khiến cho người ta tò mò. Thì ra, Mị chỉ là một cô con dâu gạt nợ. Mị về làm dâu cho nhà thống lí là để trừ món nợ cho gia đình. Cuộc hôn nhân thể hiện một sự hủ tục của người đồng bào miền núi Tây bắc.

Xem thêm:  Những điểm giống và khác nhau giữa Nguyễn Bính và Xuân Diệu qua hai đoạn thơ sau:

Mị vốn dĩ là người con gái đẹp. Không chỉ vậy, nàng còn có cái tài thổi sáo, thổi lá. Cũng như bao nhiêu cô gái khác, Mị khao khát được yêu một tình yêu thực sự, Mị cũng hồi hộp khi nghe thấy những âm thanh hẹn hò của người yêu. Về làm con dâu nhà thống lí, Mị không còn là Mị nữa. Cái khao khát được yêu khép lại, cuộc hôn nhân không tình yêu gần như đã giết chết hết mọi cảm xúc trong Mị. Mị mang cái danh là con dâu nhưng thực chất Mị chẳng khác gì cái thân trâu ngựa. Mà thậm chí, Mị còn chẳng bằng thân trâu ngựa bởi trâu ngựa còn có lúc nghỉ chứ Mị thì chẳng nghỉ bao giờ.  

Nỗi khổ về tinh thần của Mị được Tô Hoài khắc họa một cách rõ nét hơn khi miêu tả về căn buồng kín mít của nàng. Nó tối tăm và chỉ có một ô cửa sổ bé bằng bàn tay. Mị nhìn qua ô cửa sổ bé tí teo ấy, mọi thứ đều trở nên mờ ảo chẳng rõ là sương hay là nắng. Mị sống như đang ở trong ngục tù bị kìm hãm cả về thể xác lẫn tâm hồn. Đến đây, người đọc có thể hiểu được vì sao Mị lại lầm lũi và buồn rười rượi như vậy.

Tuy nhiên, ẩn sâu trong con người Mị, Mị vẫn còn cái khao khát được sống cho ra một con người. Ấy là khi trong đầu Mị nghĩ đến cái chết. Nếu như cam chịu, Mị sẽ cứ sống lầm lũi như vậy cho tới hết đời. Nhưng Mị thấy sống như vậy thì khổ quá, Mị muốn chết để tự giải thoát cho mình. Điều khiến Mị không làm vậy là vì nghĩ cho cha. Nếu Mị chết đi, món nợ kia ai sẽ là người phải trả. Rồi gia đình Mị sẽ không được sống yên. Vì vậy mà Mị lại cố gắng sống như một cái xác không hồn.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Độc Tiểu Thanh kí của Nguyễn Du

Sức sống tiềm tàng trong con người Mị chỉ bị lấp đi chứ không hề biến mất. Chính vì vậy mà khi gặp thời cơ thuận lợi, nó có dịp được nhen nhóm, được bùng cháy. Mùa xuân nơi Hồng Ngài với tiếng sáo gọi bạn tình cùng hơi men rượu đã đánh thức Mị. Mị còn trẻ, Mị muốn được ra ngoài kia tham gia vào ngày hội, Mị muốn được đi chơi ngày Tết. Mị chìm dần vào trong ảo giác dù vẫn lặp lại những hành đồng của ngày thường là đi vào buồng, nhìn qua ô cửa sổ. Khi chìm dần, chìm dần vào cơn mộng du, Mị thay quần áo đẹp để chuẩn bị đi chơi. Trước mắt của Mị chỉ là khung cảnh mùa xuân tươi đẹp của Hồng Ngài. Trong tai của Mị chỉ nghe thấy tiếng sáo gọi bạn tình. Mị không nhìn thấy A Sử, không nghe thấy A Sử gọi và Mị đã bị trói lại. Cái đau từ sợi dây trói cứ quấn lấy Mị, nó dần dần đánh thức Mị khỏi cơn say. Để khi tỉnh lại, Mị càng trở nên lầm lũi hơn.

Mị nhìn thấy A Phủ bị trói, Mị coi đó là một cái xác chết đứng. Mị cố tỏ ra thờ ơ nhưng từ sâu thẳm bên trong tâm hồn Mị, Mị đang có sự đấu tranh với chính mình. Mị tuy được đi lại nhưng cũng chẳng khác gì người đang bị trói ở kia. Cũng chỉ là phận đi gạt nợ cho nhà người ta. Mị đồng cảm với A Phủ nhưng Mị lại đấu tranh để coi như A Phủ đã chết. Nhưng khi nhìn thấy A Phủ khóc, cái khát khao được sống trong Mị mới bùng lên thành ngọn lửa lớn. Mị nhớ đến cảnh mình cũng từng bị trói, từng chịu biết bao đau đớn. Mị thương A Phủ, thương cho chính bản thân mình. Mị chẳng còn sợ gì nữa, Mị cởi trói cho A Phủ, cởi trói cho chính bản thân mình.

Xem thêm:  Soạn bài Đoàn thuyền đánh cá

Kể về nhân vật Mị, Tô Hoài đã tố cáo chế độ phong kiến miền núi với những hủ tục lạc hậu đã cướp đi quyền sống của con người. Đồng thời, qua nhân vật Mị chúng ta cũng thấy được khát khao sống mãnh liệt của con người dù thế nào cũng không thể vùi dập.

Nhã Đan

Post Comment