Văn mẫu lớp 12

Nghị luận xã hội về bệnh thành tích trong học tập – Bài tập làm văn số 2 lớp 12

Đề bài: Nghị luận xã hội về bệnh thành tích trong học tập – Bài tập làm văn số 2 lớp 12.

Bài làm:

Lê Nin có câu nói rất nổi tiếng mà chắc hẳn ai cũng biết đó là “Học, học nữa, học mãi”. Có thể thấy, sự học theo chúng ta cả đời suốt từ khi con người sinh ra và lớn lên. Từ việc học bò, học đi, học nói, học chạy. Rồi học lễ nghi, học văn hóa. Trong đó, 12 năm ngồi trên ghế nhà trường có lẽ là khoảng thời gian mà con người được học tập nhiều nhất. Đó không chỉ là kiến thức sách vở mà thầy cô còn dạy cho chúng ta nhiều điều về lẽ sống. Tuy nhiên, trong cuộc đua tri thức, nhiều người đã bị những thành phúc phù phiếm làm sao sai lệch tư tưởng khiến họ chạy theo căn bệnh thành tích. Đáng tiếc thay, căn bệnh này không chỉ xuất hiện trong trường học mà còn xuất hiện cả trong các ngành nghề xã hội khác nữa.

Trong học tập, thành tích chính là sự đánh giá một cách khách quan nhất về khả năng của từng bạn học sinh. Chúng ta có các mức đánh giá khác nhau như học sinh giỏi, học sinh khá, học sinh trung bình,… Lẽ dĩ nhiên, ai cũng muốn mình có được một kết quả học tập tốt nhất. Người đạt thành tích cao trong học tập cụ thể là học sinh giỏi thường được thầy cô yêu mến, bạn bè nể phục và bố mẹ tự hào. Đứng trước sự cám dỗ đó, nhiều người đã tự đưa mình vào cuộc chiến về căn bệnh thành tích trong học tập.

nghi luan xa hoi ve benh thanh tich trong hoc tap - Nghị luận xã hội về bệnh thành tích trong học tập – Bài tập làm văn số 2 lớp 12

Nghị luận xã hội về bệnh thành tích trong học tập – Bài tập làm văn số 2 lớp 12

Căn bệnh thành tích trong giáo dục những năm vừa qua được báo chí khai thác rất nhiều. Bệnh thành tích đáng buồn không chỉ xuất hiện ở học sinh mà ở ngay các thầy giáo, cô giáo. Thầy cô giáo vì muốn đạt thành tích cao trong giảng dạy nên cũng chạy theo số lượng với tỉ lệ học sinh khá giỏi tăng đều mỗi năm. Nhà trường thì chạy theo thành tích bằng việc nâng cấp cơ sở hạ tầng, nâng cao số lượng học sinh giỏi và bưng bít những vụ ẩu đả trong học đường. Chính vì vậy mà tình trạng ngồi nhầm lớp vẫn tiếp diễn đâu đó trong những ngôi trường lớn nhỏ. Phụ huynh thì vì muốn hãnh diện với người khác nên “quan tâm” nhiều hơn đến thầy cô giáo để con mình được “tạo điều kiện”. Học sinh thì vì muốn đạt điểm số cao nên tìm mọi cách để có được điều đó. Không từ cả việc quay cóp hay nhìn bài bạn. Rõ ràng, việc học tập xưa nay là để thu nạp kiến thức nhưng dưới cuộc đua về thành tích, việc học bị biến tướng và người ta chỉ còn nhìn vào điểm số, nhìn vào những tờ giấy khen chứ không còn ai quan tâm đến việc học sinh thu nạp được những kiến thức gì từ trường học và vận dụng nó như thế nào vào trong cuộc sống. Những vấn đề nan giải như học hộ, thi hộ rồi thì mua bằng vẫn diễn ra mỗi ngày. Nếu lên mạng tìm kiếm, bạn sẽ dễ dàng mua được những tấm bằng về tiếng Anh, tin học thậm chí là mua được cả Bằng Đại học của các trường Đại học lớn. Thử hỏi những người có bằng mà không có kiến thức thì sẽ làm được gì với ngành mà họ muốn theo đuổi? Một điều tệ hại nữa là khi giáo dục ngại đổi mới, ngại cải cách vì không muốn làm giảm thành tích thì giáo dục sẽ mãi mãi thụt lùi. Học sinh vì sợ giảm thành tích nên ngại sáng tạo, sức sáng tạo trong học tập không có thì con người cũng mãi chẳng bao giờ tiến bộ.

Xem thêm:  Kể về một buổi biểu diễn nghệ thuật ca nhạc mà em được xem

Dù nói rất nhiều nhưng căn bệnh thành tích vẫn len lỏi trong xã hội và thậm chí là ngày càng lây lan với tốc độ chóng mặt. Nguyên nhân là bởi con người vẫn quá coi trọng vào cái thành tích nhìn thấy đó. Những người đi xin việc với tấm bằng loại giỏi bao giờ cũng được đánh giá cao hơn những người có tấm bằng loại trung bình. Chưa cần biết đến thực chất ai hơn ai. Chính vì việc xã hội chạy theo nó nên nếu có ai đi ngược lại với xã hội thì sẽ rất dễ trở thành những kẻ cô độc. Có nguyên nhân khách quan thì cũng phải có nguyên nhân chủ quan. Nguyên nhân chủ quan ở đây chính là bản thân những người thiếu trung thực, những người không muốn nhìn thẳng vào khả năng của mình, những người muốn đạt vị trí cao nhưng lại không muốn bỏ công sức. Nếu như không tỉnh táo, con người sẽ ngày càng lún sâu vào vũng bùn của bệnh thành tích và thật khó để có thể thoát ra.

Nếu chỉ nhìn vào thành tích mà đánh giá chúng ta sẽ nghĩ thành lớp này có thật nhiều học sinh giỏi, trường này có thật nhiều người tài. Nhưng không ai nhận ra rằng đó chỉ là những giá trị ảo. Chúng ta đang tự tô hồng xã hội bằng những giá trị ảo đó và chúng không đem lại điều gì cho bất cứ ai. Con người thì hám lợi, thiếu năng lực dần dần sẽ bị đào thải. Dù bạn có nhiều giấy khen, bằng khen nhưng nếu đó không phải là của bạn thì bạn sẽ không thể tồn tại được lâu dù bạn ở trong bất cứ môi trường nào. Nếu bạn không biết khả năng đích thực của mình là gì, bạn cũng sẽ mãi chới với trong xã hội và không thể tìm thấy công việc phù hợp cũng như không tìm thấy được niềm yêu thích trong cuộc sống.

Xem thêm:  Tả quyển sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 4 tập 2

Để đẩy lùi căn bệnh thành tích, một người hay một nhóm người khó lòng có thể làm được. Việc này đòi hỏi phải có sự chung tay của toàn xã hội mà quan trọng nhất vẫn là giáo dục. Giáo dục phải cho con người thấy thành tích chỉ là một phần. Đó là cái đích để con người lao động và phấn đấu chứ không phải là thứ con người có thể mua được bằng tiền. Là học sinh, chúng ta nên hiểu việc học là để tiếp thu kiến thức trước tiên và thành tích chính là bước đà để chúng ta cố gắng hơn lên. Phải thường xuyên tuyền truyền trên các phương tiện truyền thông đại chúng để mọi người cùng hiểu ra vấn đề.

Khi thành tích được đặt đúng vị trí của nó, thành tích đó sẽ có giá trị hơn bao giờ hết. Bản thân mỗi học sinh chúng ta hãy là những tấm gương sáng về sự nỗ lực trong học tập với những giá trị đích thực mà chúng ta mang lại. Hãy làm sao để đẩy lùi bệnh thành tích trong giáo dục.

Nhã Đan

Có thể bạn quan tâm?

Xem thêm:  Phân tích bài thơ "Đất nước" của Nguyễn Đình Thi và nói lên cảm nghĩ của em

Post Comment