Văn mẫu lớp 8

Kể về một lần mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn – Bài tập làm văn số 2 lớp 8

Đề bài: Kể về một lần mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn – Bài tập làm văn số 2 lớp 8

Bài làm:

Là con người, chúng ta sẽ có những lần phạm phải sai lầm trong cuộc đời của mình. Tôi cũng vậy và lần mắc khuyến điểm ấy khiến tôi luôn cảm thấy có lỗi và tôi đã luôn tự răn mình không được tái phạm thêm bất cứ lần nào nữa. Đó là lần tôi quay cóp trong giờ kiểm tra học kỳ môn kỹ thuật năm lớp 6.

Tôi vốn là một học sinh giỏi toàn diện suốt từ lớp 1 cho tới bây giờ. Tôi không chỉ là niềm tự hào của bố mẹ mà ở trường tôi còn là tấm gương cho các bạn học tập, là học trò được thầy cô quý mến. Có thể nói, vì học hành chăm chỉ nên tôi cũng rất tự tin vào khả năng của mình. Mỗi ngày sau khi đi học về, tôi không phải làm gì cả mà chỉ cần tập trung vào việc học.

ke ve mot lan mac khuyet diem khien thay co giao buon - Kể về một lần mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn – Bài tập làm văn số 2 lớp 8

Kể về một lần mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn – Bài tập làm văn số 2 lớp 8

Bình thường thì vẫn vậy nhưng tối hôm đó trên tivi có chiếu bộ phim hoạt hình mà tôi vô cùng yêu thích. Sau khi học xong môn Địa lý, tôi học qua môn Kỹ thuật rồi vội vã ra xem phim. Bố mẹ tôi rất thoải mái, không bao giờ bố mẹ bắt ép tôi trong chuyện học hành cả. Chính bố mẹ cũng nói với tôi rằng việc học là để cho tôi nên tôi có toàn quyền quyết định. Nếu tôi học giỏi, tương lai tôi sẽ sáng lạng. Còn nếu tôi học yếu, tương lai của tôi sẽ xám xịt. Bố mẹ cũng không cần tôi phải cắm đầu vào học và trở thành vĩ nhân. Bố mẹ chỉ cần tôi nắm được kiến thức trong sách vở và có hiểu biết xã hội nữa là được. Chính vì bố mẹ như vậy nên tôi học hành mà không gặp chút áp lực nào. Tôi ra ngoài xem phim cũng chẳng phải là điều gì lạ lẫm.

Xem thêm:  Tuần 26 - Hồi trống Cổ Thành (trích hồi 28 - Tam quốc diễn nghĩa)

Tôi xem xong bộ phim cũng đã hơn 10 giờ tối. Trước khi xem phim, tôi đã định bụng sau khi phim kết thúc tôi sẽ học nốt bài môn Kỹ thuật. Nhưng vì đã quá buồn ngủ nên tôi lại hẹn chuông đồng hồ 5 giờ sáng hôm sau dậy sớm để học. Nhưng hỡi ôi, tôi ngủ quên và tắt chuông lúc nào tôi cũng không nhớ nữa. Đến 7 giờ kém, mẹ gọi tôi mới bừng tỉnh giấc và vội vội vàng vàng để đi học.

Bài kiểm tra địa lý vì đã ôn nên tôi làm được dễ dàng. Chỉ đơn thuần là những bài tính toán góc nhập xạ, ngày mặt trời lên thiên đỉnh nên tôi làm ngon ơ. Giờ ra chơi, tôi tranh thủ ôn thêm môn Kỹ thuật. Thế nhưng thời gian 15 phút là không đủ để tôi học thuộc hết bài. Tôi lo lắng thực sự bởi nếu như tôi bị điểm kém thì hình ảnh người học sinh giỏi và gương mẫu của tôi sẽ sụp đổ. Trong lúc nghĩ quẩn, tôi lấy bút chì, viết một vài đoạn lý thuyết mà tôi cho là có thể sẽ thi vào lên mặt bàn. Tôi nghĩ trong đầu với cách thức cô sẽ không thể biết được. Phải ngồi như tôi mới có thể nhìn rõ chữ trên mặt bàn. Vậy là tôi tiến hành làm việc xấu ấy.

Chẳng biết có phải là có tật giật mình hay không. Tiết kiểm tra ấy, tôi có cảm giác như ánh mắt của cô luôn dõi theo tôi. Rồi cô đứng rất lâu ở chỗ ngồi của tôi. Tôi sợ hãi, tay run, mồ hôi vã ra. Đây là lần đầu tiên tôi có hành vi gian lận trong giờ kiểm tra. Phần lý thuyết mà tôi đã chép, quả thực có trong đề kiểm tra. Thế nhưng, tôi chỉ nhớ lại bằng trí nhớ của mình để viết lại chứ không hề dám nhìn vào để chép. Chuông báo hết giờ vang lên, cô giáo nói:

Xem thêm:  Bài văn thuyết minh về Hồ Gươm

– Nhã Đan… – Tôi nghe tên mình thì giật nảy va suýt đánh rơi chiếc bút. Lúc ấy tôi nghĩ mình bị phát hiện gian lận nên bị cô giáo trách phạt. Nhưng cô lại nói tiếp: Em thu bài của các bạn rồi mang lên phòng hội đồng nộp lại cho cô.

Tôi nghe xong thì nhẹ cả người. Tôi làm theo lời cô dặn.

– Thưa cô, cô cho em nộp bài kiểm tra của cả lớp ạ.

– Em có bị ốm không? Cô thấy em không được khỏe – Cô hỏi thăm tôi.

– Thưa cô, em không sao ạ. Chỉ là em… – Tôi ngập ngừng, bỗng dưng trong lòng tôi muốn kể ra hết sự việc cho nhẹ lòng.

– Em có chuyện gì muốn nói với cô sao? – Cô lại trìu mến hỏi tôi.

– Thưa cô, em… Hôm nay em đã có ý định quay cóp. Em đã viết trước một phần lý thuyết lên bàn nhưng khi làm bài kiểm tra em đã không hề nhìn vào đó ạ. Em đã làm bài kiểm tra bằng chính sức của mình. Em xin lỗi cô ạ.

– Nếu em không quay cóp vậy tại sao em lại xin lỗi cô?

– Dù không quay bài nhưng em cũng đã có ý định đó. Em đã làm một hành động không tốt nên em thấy có lỗi vô cùng.

Cô xoa đầu tôi trìu mến. Cô biết, đó là lý do vì sao cô đứng rất lâu ở chỗ ngồi của tôi. Những trò quay cóp của học sinh, cô đều đã trải qua nên chẳng chuyện gì có thể che mắt được cô. Cô biết nên mới cố tình để tôi đi thu bài và có cơ hội gặp riêng cô để thú nhận. Nhưng cô nói tôi đã biết sai và dừng đúng lúc nên tôi sẽ không bị phạt. Chuyện đó đã trở thành bí mật mà chỉ cô trò tôi biết.

Xem thêm:  Tuần 5 - Phong cách ngôn ngữ khoa học

7 điểm cho bài kiểm tra ngày hôm đó khiến học kì I tôi chỉ được học sinh tiên tiến nhưng tôi đã học được một bài học vô cùng quý giá đó là bài học về sự trung thực.

Nhã Đan

Post Comment