Văn mẫu lớp 8

Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – Bài tập làm văn số 1 lớp 8

Đề bài: Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – Bài tập làm văn số 1 lớp 8

Bài làm:

Dòng thời gian vẫn không ngừng chảy trôi, chính vì vậy mà có những sự việc khi đã trải qua chỉ để lại cho chúng ta những gì gọi là kỉ niệm. Em cũng có cho mình rất nhiều kỉ niệm êm đẹp. Một trong những kỉ niệm đẹp đó chính là kỉ niệm ngày đầu tiên đi học.

Đó là một ngày mùa thu trời cao và trong xanh. Mùa thu chính là mùa khai trường, nên trong những ngày này, học sinh trên khắp cả nước nô nức tới trường. Em cũng giống như bao bạn nhỏ khác, lần đầu đến trường tiểu học với biết bao nhiêu bỡ ngỡ ở trong lòng. Dù đã 8 năm học trôi qua nhưng em vẫn nhớ như in cảnh ngày hôm ấy. Mỗi một mùa thu, em lại nhớ đến khoảnh khắc của ngày đầu tiên đến trường.

ke lai nhung ki niem ngay dau tien di hoc - Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – Bài tập làm văn số 1 lớp 8

Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – Bài tập làm văn số 1 lớp 8

Năm ấy, em mới chỉ là một cô bé 6 tuổi. Khi em vừa mới quen với ngôi trường mẫu giáo, quen với các bạn thì mẹ lại nói với em rằng “năm tới đây con sẽ vào lớp 1. Lớp 1 là một cột mốc trưởng thành mới của con và con sẽ được học trong ngôi trường mới với những người bạn mới”. Em ngây ngô chỉ biết nghe theo những lời mẹ nói mà chưa hiểu gì nhiều. Chỉ biết ngày hôm ấy, em được mặc một bộ quần áo mới. Đó là một chiếc áo trắng tinh cộc tay và một chiếc váy xòe màu xanh. Em mặc quần áo mới, trong lòng cũng có chút vui vui.

Xem thêm:  Trong nhà em có ba phương tiện giao thông: Xe đạp, xe máy và ô tô. Chúng cãi nhau, so bì hơn thua kịch liệt. Em hãy tưởng tượng và kể lại cuộc cãi nhau đó.

Hôm ấy, em theo mẹ đế trường. Ở trường mới, em hơi ngạc nhiên khi tất cả các bạn đều mặc giống như mình. Các bạn nam thì mặc quần nhưng màu vải thì y hệt. Mẹ nói, đây gọi là đồng phục. Chúng em mặc những bộ đồng phục giống nhau là để tạo sự gần gũi và hòa đồng giữa mọi người. Sân trường cấp 1 rộng hơn sân trường mẫu giáo nhiều. Ở trường cũng không có góc sân vui chơi như cầu trượt hay xích đu mà cả sân trường rộng lớn chỉ có một vài chiếc ghế đá và những cái cây tỏa bóng mát.

Mẹ dẫn em vào lớp học của mình. Ở đây, em đã được gặp cô giáo chủ nhiệm của mình lần đầu tiên. Cô có khuôn mặt dìu hiền giống như mẹ nên em có cảm giác thân quen và gần gũi lắm. Cô dắt em tới phía hàng lớp mình nơi mà các bạn đang đứng xếp hàng. Lúc đầu em còn có chút rụt rè khi muốn nép sau lưng mẹ. Thế nhưng sau đó, cô và mẹ đều động viên em. Mẹ nói mẹ sẽ đợi em ở phía ngoài cổng. Em bẽn lẽn đi theo cô vào hàng của lớp mình. Chẳng hiểu sao, cái nắm tay ấy của cô khiến em thấy bình yên đến lạ.

Một lát sau, tiếng trồng trường ngân vang. Em cùng các bạn ngồi ngay ngắn trong hàng của lớp mình. Sau đó, chúng em được đi diễu hành trong sân trường. Cờ đỏ sao vàng trên tay chúng em bay phấp phới. Bên dưới, các anh chị không ngừng vỗ tay chào đón chúng em.

Xem thêm:  Kể về một lần em mắc lỗi khiến thầy cô buồn

Đó là những kỉ niệm mà em ghi nhớ mãi về ngày đầu tiên mà em đến trường. Kỉ niệm đáng nhớ nhất có lẽ chính là cái nắm tay của cô giáo chủ nhiệm.

Nhã Đan

 

Post Comment