Văn mẫu lớp 9

Kể lại một việc làm khiến em rất ân hận – Bài tập làm văn số 2 lớp 9

Đề bài: Kể lại một việc làm khiến em rất ân hận – Bài tập làm văn số 2 lớp 9

Bài làm

Nếu có ai hỏi tôi có điều gì khiến tôi hối tiếc trong cuộc sống này hay không thì tôi xin trả lời rằng có. Tôi đã làm một điều mà dù sau nhiều năm, tôi vẫn cảm thấy vô cùng ân hận. Việc làm khiến tôi rất ân hận đó chính là việc tôi đã đổ lỗi cho đứa em trai vô tội của mình về việc mà nó không hề làm: làm vỡ mặt bàn uống nước.

Phòng khách nhà tôi có một bộ ghế sopha. Chiếc bàn được làm bằng kính, dưới chân bàn có gắn 4 cái bánh xe để thuận tiện cho việc di chuyển bàn từ chỗ này sang chỗ khác. Khi ấy, tôi đang là học sinh lớp 7. Buổi chiều được nghỉ học, tôi rủ 2 người bạn của mình về chơi nhà. Bố mẹ tôi đi làm, em trai tôi thì đi học ở trường mẫu giáo nên chỉ có tôi và các bạn. 3 đứa ngồi chơi ngoài phòng khách, một người bạn của tôi đã gác chân lên mặt bàn. Thi thoảng tôi vẫn thường làm như thế dù mẹ bảo gác chân lên mặt bàn là rất xấu. Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như bạn tôi không vô tình tì chân quá mạnh làm chiếc bàn bị đổ nghiêng. Tôi bị bất ngờ nên không kịp giữ. Kết quả là một góc mặt bàn đã bị vỡ. Tôi thật sự thấy lo lắng bởi thay mặt bàn sẽ tốn kém vô cùng. Chắc chắn tôi sẽ bị bố mẹ trách mắng nếu bố mẹ biết được sự thật này. Vậy là tôi đã “bàn mưu tính kế” để mong mình thoát tội.

Xem thêm:  Bác Hồ là vị lãnh tụ vĩ đại của nhân dân Việt Nam, anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới hãy viết bài văn nêu suy nghĩ của em về Người – Bài tập làm văn số 5 lớp 9

ke lai mot viec lam khien em rat an han - Kể lại một việc làm khiến em rất ân hận – Bài tập làm văn số 2 lớp 9

Kể lại một việc làm khiến em rất ân hận – Bài tập làm văn số 2 lớp 9

Tôi dọn dẹp những mảnh kính vỡ trên sàn nhà. Di chuyển chiếc bàn về một góc khác. Đến tầm 4 giờ 30 chiều, tôi đạp xe đến trường mẫu giáo để đón em trai về. Trên đường đi, hai chị em vẫn rất vui vẻ. Về đến nhà một lúc, tôi lôi ra chiếc búa và giả bộ hốt hoảng mắng em trai:

– Em nghịch búa đúng không? Tại sao em lại đập vỡ mặt bàn như thế này?

Cậu em tôi vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Em tôi mới chỉ hơn 2 tuổi thôi. Nó chưa biết cãi, chưa biết thanh minh. Ai bảo nó làm gì nó đều nhận tội. Vậy nên tôi mới nghĩ ra được cái trò quái quỷ như vậy. Thế là nghiễm nhiên khi bố mẹ về và hỏi ai làm vỡ mặt bàn, nó cũng nhận là nó làm vỡ. Vì nó còn trẻ con nên bố mẹ không trách mắng gì nó cả. Tôi cũng dễ dàng thoát tội.

Tôi vốn đã nghĩ rằng sau lần thoát tội ấy thì mọi chuyện sẽ dần bị lãng quên. Quả là chẳng còn ai nhớ đến cái mặt bàn bị vỡ cả. Chỉ có tôi là không thoát khỏi sự cắn rứt của lương tâm vì đã đổ lỗi cho cậu em vô tội của mình. Nó vẫn còn quá ngây thơ. Dù nó lớn lên và cũng hẳng hề nhớ gì đến sự việc năm nào, tôi vẫn thấy mình có lỗi.

Xem thêm:  Phân tích hình ảnh các dân tộc bị áp bức trong Bản án chế độ thựcdân Pháp

Cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa có đủ dũng khí để kể lại câu chuyện năm xưa cho bố mẹ nghe. Không phải tôi sợ bố mẹ mắng, tôi sợ em trai nhìn tôi với một ánh mắt khác. Tôi sợ nó không còn yêu thương tôi nữa. Sau ngày hôm ấy, tôi đã cố gắng bù đắp cho em trai mình rất nhiều. Tôi dành tiền tiết kiệm để mua kẹo mút và bim bim cho nó ăn. Tôi dẫn nó đi chơi, làm cho nó vui. Giá mà tôi có thể nói hết mọi chuyện để cho nhẹ lòng hơn nhưng tôi lại không thể. Trong mắt em trai mình, tôi đang là một người chị vĩ đại.

Kể từ ngày hôm ấy, tôi không bao giờ dám nói dối thêm một lần nào nữa. Tôi đã rút ra cho mình một bài học sâu sắc. Bây giờ nghĩ lại về những tình tiết năm xưa, tôi tin rằng bố mẹ biết tôi là người phạm sai lầm chứ không phải em trai tôi. Một đứa trẻ 2 tuổi thì làm sao có thể cầm được 1 chiếc búa to và nặng đến như vậy. Tôi thật là ngốc. Tôi chạy lại ôm lấy em trai mình và bảo “Chị xin lỗi”. Nó cười với tôi, vẫn cái giọng ngô nghê của đứa trẻ, nó nói “Em yêu chị nhất trên đời”.

Nhã Đan

Từ khóa tìm kiếm

Xem thêm:  Dàn ý tả cây phượng

Có thể bạn quan tâm?

Post Comment