Văn mẫu lớp 11

Chứng kiến cuộc nói chuyện của lão Hạc và ông giáo về chuyện bán chó.

Chứng kiến cuộc nói chuyện của lão Hạc và ông giáo về chuyện bán chó.

Hướng dẫn

Tôi sống ở gần nhà Lão Hạc và ông giáo những chuyện về lão tôi đều biết rất rõ. Hôm lão Hạc bán con chó và sang nhà ông giáo kể lại, tôi có mặt ở đó và chứng kiến toàn bộ câu chuyện.

Cả cái làng này ai cũng biết lão Hạc – một lão nông giàcó hoàn cảnh hết sức đáng thương. Lão Hạc rất nghèo, vợ lão mất, lão sống cô độc, chỉ có con chó Vàng làm bạn. Con trai lão vì nghèo, không lấy được vợ đã phẫn chí bỏ làng đi xa. Lão một mình làm thuê để sống. Khi già yếu, lão không làm thuể được, dù đói lão quyết không bán đi mảnh vườn và ăn vào tiền dành dụm do “bòn vườn”, lão giữ cả lại cho con trai. Mấy hôm nay tôi không thấy lão ra ngoài, và giờ đây mới hiểu được mọi chuyện.

Hom nay trông lão đáng thương quá. Dáng đi thất thiểu như một người không còn sức sống. Da lão xanh xao, vàng vọt, gương mặt sầu khổ và vừng trán hiện lên rất nhiều nếp nhăn. Mái tóc lão bạc phơ, trông xơ xác quá. Tôi và ông giáo thắc mắc với nhau, không biết nay lão có chuyện gì.

Đúng như dự đoán, vừa bước vào nhà, thấy chúng tôi, lão báo ngay:

– Cậu Vàng đi đời rồi, các bác ạ!

– Cụ bán rồi? – Ông giáo hỏi với vẻ ngạc nhiên.

– Bán rồi! Họ vừa bắt xong. – lão trả lời giọng như có vật gì trong cổ họng.

Rồi sau đó, lão cố làm ra vẻ vui vẻ. Nhưng trông lão cười như mếu và đôi mắt lão ầng ậng nước. Tôi nghẹn đắng cổ họng vì thấy thương lão vô cùng, vì tôi hiểu lão quý “cậu vàng” như thế nào. Ông giáo cũng buồn lắm, thương lão Hạc, ông giáo hỏi 1 câu để để động viên lão.

– Thế nó cho bắt à?

Xem thêm:  Luyện tập viết đoạn văn tự sự kết hợp với miêu tả và biểu cảm

Ông giáo hỏi càng làm cho lão thấy buồn,tôi bỗng thấy mặt lão đột nhiên co dúm và những vết nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít. Lão hu hu khóc…Như muốn bày tỏ lòng mình cho nhje bớt, lão nói

– Khốn nạn… Ông giáo ơi! Nó có biết gì đâu! Nó thấy tôi gọi thì chạy ngay về, vẫy đuôi mừng. Tôi cho nó ăn cơm. Nó đang ăn thì thằng Mục nấp trong nhà, ngay đằng sau nó, tóm lấy hai cẳng sau nó dốc ngược nó lên. Cứ thế là thằng Mục với thằng Xiên, hai thằng chúng nó chỉ loay hoay một lúc đã trói chặt cả bốn chân nó lại. Bấy giờ cu cậu mới biết là cu cậu chết! Này! Ông giáo ạ! Cái giống nó cũng khôn! Nó cứ làm in như nó trách tôi ; nó kêu ư ử, nhìn tôi như muốn bảo tôi rằng: “A! Lão già tệ lắm! Tôi ăn ở với lão như thế mà lão xử với tôi như thế này?”. Thì ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó, nó không ngờ tôi nỡ tâm lừa nó!

Rất khéo léo, ông giáo vội an ủi lão:

– Cụ cứ tưởng thế đấy chứ nó chả biết đâu! Vả lại ai nuôi chó mà chả bán hay giết thịt? Ta giết nó chính là hoá kiếp cho nó đấy, hoá kiếp để cho nó làm kiếp khác tốt đẹp hơn.

Xem thêm:  Cảm nhận của anh (chị) về bốn câu thơ Tống biệt hành của Thâm Tâm

Thế nhưng, lão chua chát bảo:

– Ông giáo nói phải! Kiếp cho chó là kiếp khổ thì ta hoá kiếp cho nó để nó làm kiếp người, may ra có sung sướng hơn một chút… kiếp người như kiếp tôi chẳng hạn…

– Tôi cũng bùi ngùi nhìn lão, chua chát nói:

– Kiếp ai cũng thế thôi, cụ ạ! Cụ tưởng chúng tôi sung sướng hơn chăng?

– Thế thì không biết nếu kiếp người cũng khổ nốt thì ta nên làm kiếp gì cho thật sướng

Lão cười và ho sòng sọc. Ông giáo nắm lấy cái vai gầy của lão, ôn tồn bảo:

– Chẳng kiếp gì sung sướng thật, nhưng có cái này là sung sướng: bây giờ cụ ngồi xuống phản này chơi, tôi đi luộc mấy củ khoai lang, nấu một ấm nước chè tươi thật đặc; ông con mình ăn khoai, uống nước chè, rồi hút thuốc lào… Thế là sướng.

– Vâng! Ông giáo dạy phải! Ðối với chúng mình thì thế là sung sướng.

Lão nói xong lại cười đưa đà. Tiếng cười gượng nhưng nghe đã hiền hậu lại.Chúng tôi đều nhẹ người hẳn lại.

Tôi vui vẻ bảo:

– Thế là được, chứ gì? Vậy cụ ngồi xuống đây, nói chuyện với thầy tôi, để tôi đi luộc khoai, nấu nước.

– Nói đùa thế, chứ ông giáo và bác để khi khác vậy?…

Chúng tôi hết sức ngỡ ngàng vì câu nói của lão. Hình như lão có chuyện gì chăng???

– Việc gì còn phải chờ khi khác?… Không bao giờ nên hoãn sự sung sướng lại cụ ơi. Cụ cứ ngồi xuống đây đi ạ! Tôi làm nhanh lắm!

Xem thêm:  Bài 7 - Luyện tập viết đoạn văn tự sự kết hợp với miêu tả và biểu cảm

Ðã biết thế, cảm ơn bác, nhưng tôi còn muốn nhờ ông giáo một việc…

Rồi tự dưng mặt lão nghiêm trang lại…

– Việc gì thế, cụ? – Ông giáo nhẹ nhàng hỏi.

– Ông giáo để tôi nói… Nó hơi dài dòng một tí.

– Vâng, cụ nói.

– Nó thế này, ông giáo ạ!

Tôi đã chứng kiến cuộc nói chuyện giữa lão Hạc và ông giáo như vậy đó. Tôi thấy thương lão và vô cùng kính trọng lão, một người nông dân nghèo nhưng có phẩm chất đáng quý.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Post Comment