Văn mẫu lớp 12

Cảm nhận của em về những tháng ngày đày đọa ở nhà thống lí mà Mị phải chịu đựng

Cảm nhận của em về những tháng ngày đày đọa ở nhà thống lí mà Mị phải chịu đựng

Khi còn tự do Mị hồn nhiên, yêu đời, tràn đầy sức sống, lại có tài thổi sáo. Vì vậy trong làng có nhiều chàng trai theo Mị, mỗi năm Tết đến bố mẹ Mị không thể ngủ được vì tiếng chó sủa khi "trai đến đứng nhẵn cả nhân vách đầu buồng Mị". 

Tuy nhà nghèo nhưng Mị là người chăm làm và rất hiếu thảo với cha mẹ. Với lòng tự trọng đáng quý, Mị sẵn sàng lao động gian khổ để được sống tự do chứ nhất quyết không chịu bị bán cho nhà giàu. Mị nói với bố: "Con nay đã biết cuốc nương làm ngô, con phải làm nương ngô giả nợ thay cho bố. Bố đừng bán con cho nhà giàu".

Nhưng Mị vẫn bị bắt về nhà thống lí làm dâu để trừ nợ cho bố mẹ, món nợ truyền kiếp đã buộc chặt người lao động nghèo vào kiếp nô lệ tối tăm, cực nhục. Lúc mới về nhà thống lí, Mị vô cùng đau khổ uất ức "có đến hàng mấy tháng, đêm nào Mị cũng khó". Ý thức được nỗi khổ nhục của mình nên Mị muốn tự tử. Nhưng vì thương cha, Mị đành chấp nhận sống trong nhà thống lí, đành "bưng mặt khóc" và ném lá ngón xuống đất" như ném đi khát vọng giải thoát kiếp sống đọa đày của mình.

Mấy năm sau khi bố chết, Mị cũng không nghĩ đến việc tự tử bởi "ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi". Cô bị buộc chặt vào công việc, làm lụng vất vả quanh năm suốt tháng không được nghỉ ngơi vì "đàn bà con gái nhà này thì vùi vào việc làm cả đêm cả ngày". Từ khi bị bắt về làm con dâu gạt nợ, cuộc đời của Mị được tính bằng công việc của mỗi mùa, mỗi năm, mỗi tháng. Mị phải làm quần quật không nghỉ ngơi, nào là "quay sợi, thái cỏ ngựa, dệt vải, chẻ củi" đến "cõng nước dưới khe suối lên". Tết xong thì "lên núi hái thuốc phiện", giữa năm "giặt đay, se đay:, còn đến mùa thì "đi nương bẻ bắp" rồi "hái củi, bung ngô" và "lúc nào cũng gài một bó đay trong cánh tay để tước thành sợi. bao giờ cũng thế, suốt năm suốt đời như thế".

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ về Rô- bin –Xơn ngoài đảo hoang.

Sau bao tháng ngày sống như nô lệ, cô Mị giàu sức sống yêu đời năm xưa cuối cùng còn lại hình ảnh đầy sức tố cáo: "Một cô gái ngồi quay sợi bên tảng đá trước cửa, cạnh tàu ngựa. Lúc nào cũng vậy…cô ấy cũng cúi mặt, mặt buồn rười rượi".

Không những thế Mị còn bị tra tấn về mặt tinh thần. Cuộc đời Mị được xếp ngang hàng với tảng đá, với trâu, với ngựa; thậm chí bị đối xử thua súc vật, không hề biết đến hạnh phúc gia đình. Mị bị A Sử hành hạ vô tội vạ; khi thì "đạp chân vào mặt Mị", lúc lại "đánh Mị ngã ngay xuống cửa bếp". Dần dần, Mị tê liệt hoàn toàn sức sống và sức phản kháng. Mị sống trong cô độc, âm thầm: "Mỗi ngày Mị càng không nói, lùi lũi như con rùa trong xó cửa".

Đau xót hơn, Mị không có ý niệm về thời gian, về thế giới xung quanh: "ở cái buồng Mị nằm, kín mít, có một chiếc cửa sổ – một lỗ vuông bằng bàn tay/ Lúc nào trông ra cũng thấy trăng trắng không biết là sương hay là nắng". Không chỉ sống cam chịu, nhẫn nhục: "bây giờ Mị tưởng mình cũng là con trâu, mình là con ngựa", sau những hành hạ đọa đày, cô đã mất hết niềm tin vào cuộc sống: "Mị nghĩ rằng mình cứ chỉ ngồi trong cái lỗ vuông ấy mà trông ra, đến bao giờ chết thì thôi", không còn chút hi vọng nào vào sự đổi mới: "ta là thân đàn bà, nó đã bắt ta về trình ma nhà nó rồi thì chỉ còn biết đợi ngày rũ xương ở đây thôi".

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Tỏ lòng của Phạm Ngũ Lão

Như vậy có thể nói tính cách nổi bật của Mị là sức sống tiềm tàng mãnh liệt được biểu hiện cụ thể qua những diễn biến hành động, tâm trạng ở hai thời điểm quan trọng. 

Đêm tình mùa xuân trên núi cao với bao nhiêu điều đẹp tươi, rộng rãi. "Gió thổi vào cỏ gianh vàng ửng", "những chiếc váy hoa đã đem ra phơi trên mỏm đá xòe như con bướm sặc sỡ" và đá trẻ con "chơi quay, cười ầm trên sân trước nhà".

Ngoài đầu núi đã có tiếng sáo rủ bạn đi chơi như chạm vào bao nỗi niềm của Mị. Tiếng sáo được miêu tả bằng những từ láy, đi từ xa đến gần: đầu tiên là "ngoài đầu núi lấp ló", rồi "vọng lại, thiết tha bồi hồi", sau đó  là "văng vẳng đầu làng", "lửng lơ bay ngoài đường" và cuối cùng "trong đầu Mị đang rập rờn tiếng sáo".

Khi nghe tiếng sáo vọng lại, Mị bừng tỉnh, thoát khỏi trạng thái vô cảm bấy lâu nay cô đã cảm nhận tiếng sáo bằng tâm trạng "thiết tha bổi hổi". Sau đó Mị "nhẩm bài hát" của người đang thổi và lấy rượu uống, uống rất lạ :"cứ uống ực từng bát".

Khi A Sử về thấy Mị chuẩn bị đi chơi, hắn đã thẳng tay vùi dập Mị tàn tệ. Lúc đầu Mị không hề phản ứng vì Mị vẫn còn đang sống trong trạng thái bồi hồi, vẫn còn thấy "hơi rượu còn nồng nàn", vẫn còn nghe tiếng sáo "như không biết mình đang bị trói" mà vẫn hướng theo "tiếng sáo đưa Mị đi theo những cuộc chơi, những đám cưới".

Xem thêm:  Phân tích nhân vật người đàn bà hàng chài trong Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu

Ngọn lửa mà Mị thắp lên đã bị A Sử dập tắt. A Sử chỉ có thể trói  buộc về thể xác mà không trói buộc được tâm hồn Mị. Cuộc trỗi dậy ấy đã dứt đoạn trong đau đớn nhưng ngọn lửa của khát khao sẽ bùng lên mãnh liệt, dữ dội hơn ở tương lai.

Post Comment